Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Hụt hẫng sau sự quyết liệt của Bộ trưởng Thăng

Lam Nguyên
 Trả lời phỏng vấn báo GDVN tối 2/12, Bộ trưởng GTVT Đinh La Thăng cho biết văn bản 6323 mà ông quy định mỗi cán bộ, công chức Bộ phải đi xe buýt ít nhất một lần trong tuần là văn bản khuyến khích, động viên tinh thần CBNV ngành đi xe buýt chứ không bắt buộc.
 “Đây là cuộc vận động, CBNV trong ngành cần gương mẫu đi đầu trong việc sử dụng phương tiện vận tải công cộng để giảm ùn tắc, dù số cán bộ ít ỏi của Bộ tham gia đi xe buýt cũng góp phần làm giảm kẹt xe”.
 Bộ trưởng Thăng cũng cho rằng, “Theo tôi, quan trọng là nó tạo ra hiệu ứng tốt, qua việc đi xe buýt Bộ GTVT cũng sẽ có thêm đánh giá, phản ánh những tồn tại của hệ thống vận tải này. Vụ Vận tải đã tổng hợp đề xuất giải pháp điều chỉnh hợp lý”.
 “Nếu nhân viên cấp dưới không đi xe buýt thì tôi cũng sẽ không phạt họ đâu. Thực tế, với tình hình chất lượng xe buýt như hiện nay thì đến tôi còn chẳng thể đi nổi, làm sao mà bắt buộc anh em phải đi được”, Bộ trưởng Thăng nói.
 “Thú nhận” của người đứng đầu ngành Giao thông khiến nhiều người dân bị “hẫng”. Bởi, khi thông tin về việc Bộ Giao thông Vận tải ban hành văn bản yêu cầu mọi cán bộ công chức phải thí điểm sử dụng phương tiện công công khi đi làm một lần trong tuần được xem như là mẫu để người dân chọn lựa phương tiện công cộng- xe bus, nhằm hướng tới việc hạn chế xe cá nhân là xe máy, ô tô và taxi.
 Khi người dân Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh sôi sục với những giải pháp chống ùn tắc giao thông trong đó có việc hạn chế xe máy, ô tô và taxi, thông điệp của người đứng đầu ngành đưa cho ra thấy sự quyết tâm sẽ giải quyết vấn đề nóng bỏng cả 10 năm nay. Nhưng, sự kỳ vọng quá lớn lại nhận được kết quả không như mong muốn.
Vấn đề là, đây không phải là việc làm duy nhất khiến người dân tiếp tục bi quan về các giải pháp cho lộ trình chống ùn tắc giao thông.
 Chiều 2/12, trong buổi họp giao ban của ngành giao thông vận tải, Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải Nguyễn Hồng Trường cho biết, qua kiểm tra chưa phát hiện tiêu cực cũng như sai trái trong quá trình sửa chữa mặt cầu Thăng Long.
 Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường chỉ nói rằng, mặt cầu Thăng Long khi sửa chữa đã được sử dụng công nghệ mới hiện đại nhất trên thế giới hiện nay. Quá trình sửa chữa, do áp dụng công nghệ mới cho nên chưa tiếp cận được công nghệ cho nên mặt cầu xuất hiện hiện tượng hư hỏng ở một số vị trí. Ngay khi xảy ra sự việc, Bộ đã yêu cầu nhà thầu, đơn vị chuyển giao công nghệ xử lý triệt để. Tuy nhiên, do trong quá trình chúng ta vừa sửa chữa vừa vận hành nên khó đảm bảo về mặt chất lượng.
 “Đoàn công tác của Bộ đã kiểm tra và xác định không có tiêu cực, sai trái trong quá trình sửa chữa mặt cầu. Hiện, Bộ trưởng đã giao đoàn công tác liên kết với các nhà khoa học kiểm tra, xác định nguyên nhân để tìm biện pháp khắc phục”, Thứ trưởng Trường cho biết.
Tương tự với vấn đề mặt cầu Thanh Trì sau vài năm sử dụng liên tục xuất hiện hiện tượng sụt, lún, Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường cho biết, cầu Thanh Trì được đưa vào sử dụng đến nay 5 năm. Gần đây, mặt cầu xuất hiện hiện tượng hỏng hóc, Bộ đã giao Ban quản lý dự án Thăng Long kiểm tra lại nguyên nhân.
 Hội đồng nghiệm thu nhà nước cũng đã vào cuộc kiểm tra và kết luận hư hỏng chủ yếu là do lún, sụt phần nhựa trên bề mặt, phần móng cầu không có vấn đề gì.
 “Việc lún, sụt mặt cầu có thể do một số mẻ nhựa có vấn đề, không đảm bảo chất lượng. Hiện Bộ Giao thông vận tải đang giao Ban Quản lý dự án Thăng Long khắc phục”, Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải Nguyễn Hồng Trường trao đổi.
Hai câu buông nhẹ nhàng về chất lượng tại hai cây cầu nhiều tai tiếng, tốn quá nhiều giấy mực của báo chí khi thường xuyên cung cấp về chất lượng của các công trình này khiến thêm một lần sự việc chỉ như được khơi ra rồi đâu lại vào đấy!
 Tháng 10/2009, trước tình trạng cầu Thăng Long xuống cấp trầm trọng, Bộ Giao thông vận tải đã quyết định đầu tư hơn 90 tỷ đồng để bóc toàn bộ lớp phủ mặt cầu cũ, làm mới lớp phủ mặt cầu rộng 16,5 m, dài gần 1,7 km. Tuy nhiên, ngay sau khi sửa xong được 2 tháng (12/2010), mặt cầu xuất hiện hàng chục vết nứt ngang dọc.
 Sau đó, trong lúc các cơ quan chức năng chưa tìm được nguyên nhân nứt mặt cầu do đâu thì để sửa chữa tạm các vết nứt đơn vị thi công đã liên tục trám vá lại các vết nứt này. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện nay, một số vị trí trên mặt cầu vẫn còn đang tiếp tục bị nứt.
 Đúng là với bức tranh giao thông không có gì sáng sủa hiện tại, việc thay đổi tích cực không phải là việc làm một sớm, một chiều. Có điều, nếu quyết tâm quá cao mà thể hiện lại quá nhẹ nhàng chỉ khiến cho sự việc trở thành “tràn ly” mà thôi…
Box
 Văn bản số 6323 do Bộ trưởng Đinh La Thăng ký có nêu rõ: “Thủ trưởng cơ quan, đơn vị chủ trì, phối hợp với công đoàn, đoàn thanh niên và các đoàn thể yêu cầu cán bộ công nhân viên chức trong cơ quan, đơn vị sử dụng xe buýt đô thị tối thiểu 1 ngày trong 1 tuần. Định kỳ báo cáo (trước ngày 25 hàng tháng) tình hình triển khai thực hiện, những kiến nghị đề xuất về Bộ Giao thông vận tải (qua Vụ Vận tải để tổng hợp)… Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải yêu cầu các cơ quan đơn vị trong ngành nghiêm túc thực hiện các nhiệm vụ được giao”.
 Theo thống kê của Vụ Vận tải Bộ Giao thông Vận tải, tính đến 29/11, Vụ Vận tải mới nhận được báo cáo của 21/68 đơn vị trong toàn ngành GTVT gửi báo cáo triển khai thực hiện việc đi xe buýt (chiếm 30,8%).

Đảng Ở Đâu???????/

Nguyễn Quang Vinh

Mình và anh Xuân Huyền ( đạo diễn, NSND Xuân Huyền) làm được với nhau mấy vở diễn. Xuân Huyền vẫn nói ( giọng Nghệ) nước ni, ngoài tau ra, có ai hiểu để dựng được kịch của mi với thằng Lập, nỏ có.
Lại nói: Tau nói với Ban giám khảo Hội diễn, Xuân Huyền dựng kịch dở rất khó, khó lắm, cứ đụng tay vô: hay, đụng tay vô: hay, nỏ dở. E vì lời tuyên bố này mà vở diễn nào của Xuân Huyền cũng bị đánh xuống bạc. Anh em vặn, thầy nói hay sao chỉ được bạc. Xuân Huyền nhấp ngụm rượu, nói tỉnh bơ: Bọn nớ thì biết đéo chi kịch mà chấm. Rút kinh nghiệm, Hội diễn sau các đoàn không cho anh Xuân Huyền đi cùng, thế là anh ấy không còn cơ hội tuyên bố, rứa là vở vàng. Về, anh em nói, thầy thấy chưa, không có thầy đi theo, vở thầy dựng được vàng liền. Anh Xuân Huyền lại nhấp ngụm rượu, nói tỉnh bơ: Bọn nớ thì biết đéo chi kịch mà chấm.
Lại nói: Vinh ra coi anh dựng tuồng. Nước mình không thể kiếm đâu ra vở tuồng nào hay như rứa. Ra mà coi anh làm. Mình nhảy xe 500 cây số ra coi. Coi xong lủi ra khỏi rạp, tránh gặp anh. Xuân Huyền tóm cổ lôi lại hỏi: Răng? Mi coi vở anh mi dựng thấy răng? Mình nói: Em thấy dở anh ạ. Xuân Huyền cười sung sướng: Đúng rứa. Nó đầu tư tiền bạc như rứa, diễn viên trình độ như rứa, răng hay được. Chịu, chẳng cãi được câu nào.
Nhớ lần anh ấy dựng vở của mình “Tiếng gọi” tại đoàn kịch Quân đội. Hôm Tổng duyệt, có mấy ông hơi hơi to, thiếu tướng, trung tướng gì đó về duyệt. Trưởng đoàn kịch nói với anh Xuân Huyền, em trăm sự xin thầy nhé, họ góp ý mặc họ, cái chi đúng mình sửa, không đúng thì thầy cũng đừng chửi tục nhé, thương bọn em. Anh Xuân Huyền ngửa mặt hậc lên tiếng, tau nói chi, tau không nói chi đâu, vở tốt rồi, đầy tính đảng rứa chi nữa.
Hôm đó tổng duyệt, có ông trung tướng nêu ý kiến: Vở tốt, nhưng cho tôi hỏi, đảng ở đâu, không thấy vai trò lãnh đạo của đảng ở đâu trong vở này là sao? Đồng chí trưởng đoàn báo cáo anh, trong kịch có hai phe, phe lâm tặc, phe các chiến sỹ kiểm lâm, mà các đồng chí kiểm lâm chắc chắn là đảng viên. Chắc chắn là sao, phải nói rõ ra chứ, nên có thêm nhân vật bí thư chi bộ lãnh đạo Hạt kiểm lâm thì tốt.
Xuân Huyền đứng lên. Đồng chí trưởng đoàn tái mặt kéo anh Huyền ngồi xuống, kéo vội mà nhanh quá, cái quần bà ba của anh Huyền tuột đến đầu gối. Anh Huyền vừa kéo quần  vừa hực lên từ trong cổ họng nhưng mình vẫn nghe rõ: Cặc.
Hôm diễn ở Trường Đảng cao cấp, có câu thoại giữa tên đại ca lâm tặc nói với cô bồ  là giáo viên, đảng viên khi hai người vạch mặt nhau. Mình viết câu thoại của thằng đại ca lâm tặc chửi cô giáo đảng viên: Một tay cô cho vào túi tiền của tôi, tay kia cô đưa thẳng lên trời thề với tập thể của cô rằng, cô nguyện suốt đời phục vụ vì hạnh phúc của  nhân dân, giữa tôi và cô ai khốn nạn hơn ai, ai đốn mạt hơn ai? Cả Hội trường toàn cán bộ trung cao cấp vỗ tay ầm ầm. Vậy nhưng để giữ được câu đó, mình và anh Xuân Huyền gồng hết sức ra bảo vệ đấy. Nhiều ý kiến góp ý thỏa hiệp, ừ thì cô giáo có thể do hoàn cảnh này nọ cặp bồ với thằng lâm tặc cũng được, chứ đừng nói cô ấy đảng viên. Anh Xuân Huyền quắc mắt lên: Cô nớ đảng viên thì răng? Thì xấu đảng à? Nếu không cho cô ấy là đảng viên, tui về, về, về nhà tau uống rượu Vinh hè.
Thế là đoàn phải chịu. Nhưng hình như hôm tổng duyệt, mình không nghe câu này. Mình đang định thắc mắc, Xuân Huyền bóp vào dái cái, đau điếng: Thằng ngu. Đó là tau bảo diễn viên nói khác đi để duyệt cho ra vở đấy, nói như mày viết, cứt mà nó cho ra.
Cũng vở này, diễn cho Cục kiểm lâm xem, rồi hai anh em nhận được Bằng khen của Bộ trưởng ghi câu thành tích chi đó mình chã nhớ nữa, thấy ông Ngọ Bộ trưởng ký và làm lễ trao tặng đàng hoàng. Anh Huyền cầm bằng khen về nhà, ngắm mãi rồi hỏi: Vì răng họ tặng bằng khen hè? Mình hỏi, ý anh là răng? Anh Huyền nói, mi không nhớ câu thoại mi viết à? Câu chi hè? À thằng lâm tặc nói với kiểm lâm: Nếu không có lực lượng kiểm lâm, rừng đã mất từ lâu, từ ngày có lực lượng kiểm lâm, rừng vẫn mất mà mất từ từ. Viết đểu rứa mà Cục kiểm lâm vẫn đề nghị Bộ trưởng tặng bằng khen là răng?                     
He he. Ôi anh Xuân Huyền.
Có lần mình hỏi, nghe nói có lần Cục nghệ thuật biểu diễn duyệt vở nào đó của anh, góp ý này nọ, anh chửi: Cục nớ là cục cứt đúng không?
Anh Huyền cười cười, uống hết cốc rượu phả hơi vào mặt mình: Thằng mô nói bịa đặt phản động rứa? Cục cứt a? Láo, cục cứt là còn phúc.
Ba năm nay anh Xuân Huyền yếu vì hệ quả của một lần tai biến, nên không dựng vở nữa.
Nghe nói anh bị tai biến là thế này: Đêm đó, học trò của anh mời thầy đi xem vở mới của mình. Anh ấy xem xong, hét oang oang, sao lại có thể ra mắt một vở diễn dở như rứa, thối như rứa? Tôi không nhận anh là học trò nha. Anh đừng khoe là học trò của tôi nha. Rồi kéo mấy thằng học trò cưng đi uống rượu. Hôm sau thì anh tai biến.
Có một lần mình đến thăm anh, anh ngồi bên cửa sổ, đột nhiên hỏi: Vinh vô đảng chưa hè? Mình thật thà: Dạ chưa. Anh ấy chửi: Mi ngu rứa, có phải ai hỏi chi cũng trả lời mô, nhớ chưa? Tau hỏi chứ có cần chi mi trả lời.
Mình ra Hà Nội lần nào tới thăm anh, anh cũng ép ăn cơm. Vợ anh Huyền nấu ăn ngon quá chừng. Ăn xong bữa nào, anh ấy cũng nhìn mình cười, cái thằng, ăn đéo gì ăn nhiều thế. Chị vợ anh ấy lườm chồng, anh này, nói với em nó như vậy, nó tự ái thì sao. Anh Huyền lại cười, tự ái đéo gì, viết kịch bản hay rứa mà mấy thằng nó duyệt chê xoen xoét mà còn không tự ái nữa là.
Ngày vợ anh ấy mất, hình như khoảng 3 giờ sáng, đột nhiên mình thấy chuông điện thoại đổ. Mình mở máy, tiếng anh Xuân Huyền hấp tấp: Vinh phải không, Vinh phải không, chị chết rồi, chị mất rồi, chị mi đi rồi trời ơi.
Mình không nói lại được một tiếng nào.
Anh Xuân Huyền sợ khen, ai khen anh, anh nhìn với ánh mắt đầy ngờ vực và đau đớn.
Biết là anh chẳng bao giờ đọc bờ lốc bờ leo, nên mình nói câu này: Anh là một đảng viên mà em kính trọng tận đáy lòng anh Xuân Huyền ạ.